Giang Hồ xăm Trổ S.à.m S.ỡ 1 Cô Gái, Không Ngờ 1 Võ Sư Đã Nhìn Thấy!
Một buổi sáng yên ả, thành phố còn chìm trong giấc ngủ. Ánh sáng nhàn nhạt của đèn đường hắt xuống những vỉa hè ẩm ướt sau cơn mưa đêm. Không khí se lạnh, tĩnh lặng đến mức chỉ nghe được tiếng mèo hoang chạy vội qua con hẻm nhỏ.
Một chiếc xe bán tải màu đen lặng lẽ lăn bánh trên con đường vắng. Người đàn ông ngồi sau tay lái là một võ sư trung niên tên là Trần Nghĩa – người có vóc dáng vạm vỡ, ánh mắt bình thản nhưng sắc lạnh. Đây là thói quen thường nhật của ông – tìm đến một quán nhậu cũ kỹ nơi góc phố nhỏ, nơi chẳng ai biết ông là ai, để tận hưởng sự bình yên trước khi thành phố thức giấc.
Chiếc xe dừng lại trước quán "Hoa Quỳnh", một nơi trông cũ kỹ với tấm biển hiệu đã bạc màu, mái hiên sắp sập và cửa gỗ đã tróc sơn. Nhưng với ông Nghĩa, đó là nơi duy nhất ông cảm thấy dễ chịu – không ánh đèn sân khấu, không người hâm mộ, không ồn ào. Chỉ là ông, ly rượu, và sự tĩnh lặng.
Vài phút sau, cánh cửa gỗ cọt kẹt mở ra. Một cô gái trẻ bước ra – dáng người mảnh khảnh, gương mặt thanh tú nhưng ánh mắt cương nghị. Đó là Ngọc, chủ quán – cô gái tuổi ngoài hai mươi, kế nghiệp quán từ người cha quá cố.
“Chú tới sớm thế,” Ngọc nở nụ cười nhẹ, mở cửa mời ông vào.
“Ừ, quen rồi cháu ạ.” Võ sư Trần Nghĩa bước xuống xe, gật đầu đáp, rồi ngồi vào chỗ quen thuộc – chiếc bàn gỗ sát quầy bar, nơi ông đã ngồi hàng trăm buổi sáng như thế.
Ngọc bắt đầu chuẩn bị đồ uống cho ông. Cô pha rượu cần thạo đến mức không cần nhìn cũng biết mỗi lần ông thích vị gì. Quán vẫn vắng, chỉ có tiếng chổi quét sàn và tiếng chén ly chạm nhau lách cách.
...
⚠️ Tuyên bố miễn trừ trách nhiệm: Video câu chuyện này được trình chiếu cho mục đích giáo dục và truyền cảm hứng và không nhằm mục đích làm xấu hổ hoặc hạ thấp bất kỳ ai liên quan. Nó chủ yếu để giải trí cũng như để giáo dục và truyền cảm hứng cho mọi người sống theo các tiêu chuẩn đạo đức. ⚠️